Welcome to LuatKhoaSanJose Blog

Liên lạc, gởi bài tham gia, góp ý... xin Email đến: hoingoluatkhoa@yahoo.com

1/01/2014

AI XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC PHỦ QUỐC KỲ VNCH TẠI HẢI NGOẠI ?



Bài viết nầy tôi hy vọng với những sự kiện đã xảy ra cũng như qua sự tham khảo về nghi lễ phủ quốc kỳ của Hoa Kỳ , của VNCH trước đây và hoàn cảnh hiện nay của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, mọi người sẽ có một cái nhìn đứng đắn và sáng suốt hơn về việc phủ quốc kỳ VNCH trên quan tài của người quá cố.
                                                                  Nguyễn Vạn Bình

_____________________________________


phủ Quốc Kỳ VNCH
cho một cựu sĩ quan QLVNCH tại Nam Cali


Trong  lễ tưởng niệm ca nhạc sĩ đấu tranh Việt Dzũng ngày 28-12-2013 tại Nam California, việc nên hay không  nên phủ quốc kỳ VNCH  trên quan tài của anh Việt Dzũng đã tạo ra một cuộc tranh cải.

Phía đa số ủng hộ việc phủ quốc kỳ VNCH  trên quan tài của anh Việt Dũng cho rằng là đây là điều làm theo ý nguyện của người quá cố, để tôn vinh và ghi nhớ  những gì mà anh Việt Dzũng đã đóng góp cho cộng đồng qua những cuộc đấu tranh cho nhân quyền, tự do cho Việt Nam trong suốt cuộc đời của anh.

Phía thiểu số phản đối việc phủ quốc kỳ VNCH cho anh Việt Dzũng cho rằng việc phủ quốc kỳ là chỉ dành cho các quân nhân tử trận, hy sinh vì tổ quốc. Anh Việt Dzũng không là quân nhân của QLVNCH thì không xứng đáng được phủ quốc kỳ VNCH.

Chính vì có cuộc tranh luận trên đã khiến cho thân mẫu của anh Việt Dzũng là giáo sư Nguyễn Thị Nhung đã đưa đến quyết định là không phủ quốc kỳ VNCH trong tang lễ của con mình. Lý do của giáo sư Nhung qua lời trình bày của ca nhạc sĩ Nam Lộc đưa ra: Luật phủ cờ có sự khác biệt giữa quốc gia Hoa Kỳ và VNCH. Chính phủ Hoa Kỳ cho phép bất  cứ một cá nhân nào dù quân nhân hay dân sự, nếu có công trạng với đất nước, thì khi người đó nằm xuống người đó sẽ nhận được vinh dự “phủ cờ”. Nhưng đối với chính thể VNCH thì luật lệ được ghi rõ ràng: “Lễ nghi quân cách” nầy chỉ dành cho quân đội mà thôi, đồng thời chỉ có những người hy sinh vì tổ quốc mới nhận được vinh dự đó. Bà cho biết thêm, mặc dù con trai của bà, nhạc sĩ Việt Dzũng là một nhạc sĩ chống Cộng, luôn luôn đi tiên phong trong những cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ cũng như bảo vệ chính nghĩa quốc gia cùng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ. Tuy nhiên, Việt Dzũng không ở trong quân đội, cho nên để giữ đúng nguyên tắc và tôn trọng luật lệ, vì thế bà và gia đình đưa ra quyết định nói trên và đó là lý do duy nhất mà gia đình xin phép được miễn nghi thức “Phủ Cờ.”.

Bài viết nầy chúng tôi hy vọng với những sự kiện đã xảy ra cũng như qua sự tham khảo về nghi lễ phủ quốc kỳ của Hoa Kỳ, của VNCH trước đây và hoàn cảnh hiện nay của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản, mọi người sẽ có một cái nhìn đứng đắn và sáng suốt hơn về việc phủ quốc kỳ VNCH trên quan tài của người quá cố.

Như tất cả mọi người đều biết, quốc kỳ là một biểu tượng cao quí của  quốc gia và dân tộc. Dân tộc của mỗi quốc gia bao gồm mọi giới Sĩ, Nông, Công, Thương, Binh. Việc bảo vệ và xây dựng quốc gia không đơn thuần trông cậy vào một thành phần nào trong xã hội mà phải trông cậy vào toàn thể mọi giới, mọi người dân. Vì thế, việc phủ quốc kỳ trên quan tài của người quá cố là một hành động để ghi công về những việc làm, những đóng góp của người quá cố đối với quốc gia.


Theo nghi lễ của Hoa Kỳ, việc phủ quốc kỳ trên quan tài là một hành vi danh dự được dành cho các quân nhân tử trận, hy sinh vì công vụ, cho các cựu quân nhân, các nhà ái quốc và cho các viên chức cao cấp tại cấp tiểu bang và liên bang của Hoa Kỳ.

Điều đó cho chúng ta thấy rõ, việc phủ quốc kỳ Hoa Kỳ không phải là việc làm đơn thuần dành riêng cho các quân nhân tử trận hoặc hy sinh vì công vụ. Đại tướng Mc Arthur dù một cựu quân nhân,  không hy sinh tại mặt trận, nhưng khi ông qua đời đã được hưởng nghi thức phủ cờ để ghi ơn những chiến công hiển hách của ông trong thời đệ nhị thế chiến chống Nhật và trận chiến Triều Tiên chống lại Cộng sản Bắc Hàn và Trung Cộng. Các vị tổng thống, nghị sĩ, dân biểu tên tuổi của Hoa Kỳ, dù không là quân nhân, nhưng trong tang lễ của các vị nầy đều có nghi thức phủ cờ. Mục sư, tiến sĩ Luther King, nhà tranh đấu cho quyền lợi người Da Đen, dù không là quân nhân, nhưng lúc qua đời, quan tài của ông đã được làm lễ phủ quốc kỳ một cách trang trọng.

Tại miền Nam VN trước đây trong cuộc chiến tranh khốc liệt với quân Cộng Sản Bắc Việt,  nhiều quân nhân đã hy sinh. Hình ảnh phủ cờ cho các quân nhân tử trận tại các nghĩa trang quân đội đã là hình ảnh quá quen thuộc đối với mọi người dân. Chính vì thế, nhiều người đã lầm tưởng rằng, việc phủ quốc kỳ VNCH chỉ dành riêng cho các quân nhân tử trận. Thật ra, chính  phủ VNCH không có quyết định hạn hẹp như thế. Nhiều cựu quân nhân hay nhiều viên chức hành chánh cũng đã được hưởng lễ phủ cờ. Đặc biệt , trong biến cố Tết Mậu Thân năm 1968, Cộng Sản Bắc Việt đã dã man giết và chôn tập thể gần 5000 người dân vô tội tại cố đô Huế. Sau khi tìm ra được thi hài các nạn nhân, chính tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã ra lệnh cho phủ quốc kỳ VNCH trên tất cả các quan tài của các nạn nhân không phân biệt quân, dân, cán, chính, đàn ông, đàn bà hay trẻ em. Việc làm nầy chính là hành động để xác định căn cước hàng ngàn nạn nhận là công dân của chế độ VNCH, đồng thời cũng nói lên hành vi dã man của chế độ bạo tàn Cộng Sản Hà Nội.


Sau ngày quốc hận 30-4-1975, hàng triệu người Việt Quốc Gia đã liều mình bỏ nước ra đi tỵ nạn cộng sản để tìm đời sống tự do tại nhiều quốc gia trên thế giới. Cộng đồng người Việt hiện nay tại hải ngọai đã lên đến gần 3 triệu người. Trong hòan cảnh sống tỵ nạn hiện nay của người Việt Quốc Gia, quê hương yêu dấu của chúng ta đã bị bọn CSVN, tay sai của Trung Cộng cưỡng chiếm, chúng ta đã không còn chính phủ để điều hành, không còn quốc hội để làm luật và không còn một cơ cấu tư pháp để phân xử ai. Nhưng chúng ta chỉ còn lại hai biểu tượng thiêng liêng là Quốc Kỳ VNCH và bài Tiếng Gọi Công Dân làm Quốc Ca cùng một tấm lòng yêu quê hương tha thiết và một ý chí kiên trì đấu tranh cho một nước Việt Nam được vẹn toàn lãnh thổ, toàn dân được hạnh phúc, ấm no dưới một chế độ dân chủ, tự do tôn trọng nhân quyền.

Vũ khí đấu tranh hiện nay của cộng đồng người Việt Quốc Gia tại hải ngọai, biện pháp dùng quân sự khó thực hiện. Chính vì thế, phương cách đấu tranh hữu hiệu chính là bao gồm trên mọi lãnh vực chính trị, vận động ngọai giao, truyền thông, văn hóa, kinh tế, tôn giáo, tài chánh v.v... Mọi mũi dùi tấn công bọn độc tài CSVN đều đáng được ca ngợi và vinh danh.

Bọn CSVN ngày nay không còn sợ phương cách đấu tranh bằng quân sự do cộng đồng người Việt Quốc Gia khởi xướng, vì chúng biết việc làm nầy chúng ta không thực hiện được. Nhưng chúng lo ngại cuộc đấu tranh của người Việt Quốc Gia trên các lãnh vực chính trị, kinh tế, tài chánh, văn hóa và truyền thông. Chúng ra sức chia rẽ mọi đoàn thể, mọi đảng phái, mọi tôn giáo để làm suy yếu sức mạnh đoàn kết của tập thể người Việt Quốc Gia, nhất là chúng tìm mọi cách để triệt hạ Quốc Kỳ VNCH cùng  Quốc Ca là hai biểu tượng cao quí nhất của tập thể người Việt Quốc Gia .
Chính vì thế, nếu với quan niệm việc phủ Quốc Kỳ chỉ dành cho các quân nhận QLVNCH tử trận, thì chúng tôi e rằng việc nầy rất khó xảy ra trong tình trạng chúng ta sinh sống tại hải ngọai hiện nay. Và từ đó, việc phủ quốc kỳ VNCH sẽ bị chấm dứt và lá quốc kỳ VNCH mãi sẽ không còn  nhìn thấy trong các tang lễ của người Việt tỵ nạn.



Lễ phủ quốc kỳ VNCH cho thi sĩ chống Cộng
Trần Việt Yên tại San Jose

Chúng tôi tin rằng, hàng triệu quân nhân QLVNCH yêu nước và sáng suốt phải nhận thức rằng, trong cuộc đấu tranh chống Cộng Sản Bắc Việt, quân đội không là lực lượng đấu tranh duy nhất của miền Nam VN. Các quân nhận QLVNCH cần có một hậu phương yểm trợ vững mạnh do nhiều người đóng góp. Con em của các quân nhân cần có trường sở, thầy giáo dạy dỗ. Cha mẹ, vợ con của các quân nhân cần được sống trong một xã hội an bình với một nền kinh tế vững mạnh do những viên chức hành chánh tài năng quản trị  v.v.
Chính vì thế, trong gần 39 năm sống lưu vong tỵ nạn cộng sản, việc duy trì hai biểu tưởng Quốc Kỳ VNCH và Quốc Ca là việc làm cần thiết nếu không muốn nói là để tránh bị tiêu diệt. Cuộc đấu tranh của tập thể người Việt Quốc Gia cho một cộng đồng VN vững mạnh và cho quê hương VN được tự do, dân chủ là công việc chung cho mọi người. Chúng ta phải bỏ đi mọi ý nghĩ tỵ hiềm cá nhân nông nổi, quan niệm chật hẹp lỗi thời làm nãn chí mọi người Việt QG và nhất là giới trẻ yêu nước muốn dấn thân đấu tranh.

Chúng tôi vững tin sự hy sinh của anh Trần Văn Bá từ Pháp về nước đấu tranh với cộng sản. Việc cả đời đấu tranh cho đất nước của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là những việc làm yêu nước đáng ngưỡng mộ và quan tài của họ đáng được hưởng lễ phủ quốc kỳ VNCH.


Việc chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng, tư lệnh binh chủng Nhảy Dù, đại tướng Cao Văn Viên, tổng tham mưu trưởng QLVNCH khi từ trần đã không có lễ phủ cờ là do ý tưởng trách nhiệm đối với đất nước của hai vị tướng nầy nghĩ rằng họ đã không làm tròn được phận sự giữ được miển Nam VN.
Do đó, trừ đi ý nguyện của người quá cố , trừ những người phản bội lại chính nghĩa Quốc Gia, can tâm làm tay sai của tập đoàn lãnh đạo CSVN, những kẻ chủ trương hòa hợp với CSVN thiết nghĩ việc phủ quốc kỳ VNCH cho các quân, dân, cán chính, những thanh niên trẻ yêu nước đấu tranh cho cộng đồng, cho quê hương là một việc đáng làm và để chống lại âm mưu của bọn Cộng Sản Bắc Việt nhằm tiêu diệt quốc kỳ VNCH thân yêu của chúng ta vậy.

Nguyễn Vạn Bình
Dacsanydan@yahoo.com




NHỮNG CẢM NGHĨ 
CỦA ĐỌC GIẢ 
SAU KHI ĐỌC BÀI VIẾT:
AI XỨNG ĐÁNG

ĐƯỢC PHỦ QUỐC KỲ VNCH

TẠI HẢI NGOẠI


1
Chị Dương Thị Tiến: Rất chính xác
2. Ls Nguyễn Thị Phượng Huy: Ngày cuối cùng của năm 2013 , đọc được bài nầy ngắn gọn và đầy ý nghĩa , lời nhẹ nhàng , nhưng vững chắc để thuyết phục người đọc , kèm theo hình nạn nhân Tết Mậu Thân được phủ Quốc Kỳ ..... Chỉ cần một tấm hình đủ để cho mọi người nắm vững vấn đề không cần phải tranh cải với nhau nữa..Hoan hô Anh Bình. Đúng là LS. Có được một đồng môn , một người bạn như anh Bình .Tui thấy cũng vui và hảnh diện.
Năm mới vui vẻ. NTPH
3. Ông Hùynh Quốc Bình: Thưa anh Bình, Tôi HQ Binh xin chia sẻ những lý luận của anh trong bài viết: AI XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC PHỦ QUỐC KỲ VNCH TẠI HẢI NGOẠI ?
Ước gì bài viết này được đến tay mọi người sớm hơn.
Trân trọng,
HQB

4. Ông Tường Giang: Chỉ tiếc rằng những ý kiến trong bài viết đến trễ và vì gia đình Việt Dzũng không muốn bị chửi nên việc phủ cờ đã không thực hiện được.
Cộng sản KHÔNG MUỐN THẤY BẤT CỨ AI ĐƯỢC PHỦ CỜ! Vì ngày nào còn một người Việt Yêu Nước được phủ cờ, thì ngày ấy Biểu Tượng Của Tự Do Dân Chủ vẫn còn sờ sờ ra đó, thì cái chế độ Kinh Hoàng của Cộng Sản vẫn còn bị đe dọa.
Cảm ơn về bài viết của Nguyễn Van Bình. Xin phép đã có hightlite vài chỗ để cho dễ đọc. Việc phủ cờ cho Việt Dzũng là ĐÚNG, nhưng rất tiếc đã không xảy ra. Chúng ta sẽ sáng suốt hơn trong những kỳ tới.
5. Ông Nguyễn Tòan: Tôi đồng ý với anh Nguyễn Vạn Bình về đề tài: " Ai xứng đáng được phủ quốc kỳ VNCH tại hải ngoại "

6. Gs Nguyễn Anh Cang :
Ý kiến cá nhân:
Dù rất ưa CÃI nhưng tôi không thể CÃI lại một bài viết đầy thuyết phục với những lý lẽ nhẹ nhàng, hợp tình, hợp lý, ấp ủ tình tự dân tôc và tình người. Xin Miễn Tranh Luận!
7. Ông Hùng Thế:
Kính chuyển tiếp một bài viết giá trị nói lên quan điểm tình lý về việc phủ cờ cho quân dân cán chính yêu nước đấu tranh cho quê hương là điều đáng làm,riêng ngu ý tôi không đồng ý khi dùng nhóm ủng hộ và nhóm phản đối,thực sự thì tuyệt đại đa số,đặc biệt là các tri thức thức giả có uy tín đều ủng hộ,ngược lại chỉ có một số rất ít vài ba người,nhất là mấy tên thò lò chống cộng chống đối. Trân trọng
Đừng nghe những gì VẸM nói
Hãy làm những gì VẸM sợ
8. Ông Thomas D. Trần:  Kính chuyển đọc, suy ngẫm, góp ý. Theo thiển ý, đoạn kết về những người không xứng đáng dược vinh dự phủ cờ nên thêm: là những kẻ thờ ơ, không đóng góp vào việc chống cộng, phục hưng quốc gia,  mặc  dù cũng khó  có tiêu chuẩn và người/Ban xét định ​tiêu chuẩn​ nhất là trong một xã hội vô kỷ cương, qui comme qui (Ai cũng như ai, cá mè một lứa..) và tự ái một số người ...lớn hơn Tòa Bạch Ốc  mà cứ muốn phủ cờ vì ý người nằm xuống muốn thế (!) thì rồi ...tính sao  đây Quý vị đã thấy ý kiến của tôi Lập MỘT Tổ Chức Duy Nhất đại diện toàn thể người Việt tị nạn CS  trong một quốc gia là đa dụng và đắc dụng chưa!? Kính, TDT
9. Chị Lam Hương khối 8406:
CÓ LÝ...CÓ LÝ.... Hay lắm anh Bình
10. Ông Đặng Hùng: Có lý

11. Bà Nguyễn Thị Hồng Cơ:
Truớc hết, nhân ngày đầu tiên của năm 2014, tôi xin kính chúc anh và gia đình một Năm mới nhiều sức khỏe, Bình  an và mọi sự như ý.
Thưa anh, Sáng nay, ngày đầu năm mới tôi đọc được bài viết của anh được forward từ một người bạn về việc phủ Cờ cho Việt Dzũng. Tôi chân thành cám ơn anh vì được học hỏi thêm những điều luật về việc này, tôi chỉ là một nguoi đàn bà có cuộc sống bình thường, không biết gì nhiều về những quân cách và điều luật của Quân Đội VNCH. Như anh đã viết những điều luật về việc Phủ Cờ chắc không giới hạn chỉ trong Quân Đội, tôi cảm thấy rất bất mãn với những người không đồng ý việc phủ cờ cho Việt Dzũng một nguoi đã tận hiến cuộc đời mình, đấu tranh không mệt mỏi duới nhiều hình thức để đòi hỏi hòa bình cho Dân tộc VN , đòi hỏi công bằng và tự do cho hàng triệu dân oan khốn khổ đang bị áp bức tại VN..ViệtDzũng rất xứng đáng được phủ cờ, những người Việt hải ngoại nên tri ân Việt Dzũng và trân trọng làm điều này cho Anh mới phải ! Sao họ lại có những bất đồng ý kiến vô lý đến vậy ??? Tôi không biết họ là ai nhưng chắc chắn họ chỉ là những cái vỏ rỗng tếch, chỉ biết một mà không biết điều thứ hai. Bây giờ tang lễ đã xong. Phủ cờ hay không? có gì là quan trọng nữa! Tôi chỉ thấy buồn là ước nguyện của Việt Dzũng không được thực hiện, vì là người tật nguyền nên anh không thể tham gia Quân Đội chứ anh không phải là một số những người ở trong Quân đội ngày xưa, chỉ biết hênh hoang mà không làm được gì cho Tổ Quốc VN. Ôi ! đáng buồn thay! Người Việt luu vong không đoàn kết, tư tưởng hạn hẹp và còn quá nhiều ghen tỵ
Mong rằng chút suy nghĩ này không làm phiền tới anh !
Kính chào anh
, Nguyễn thị Hồng Cơ
12. Kỷ sư Nguyễn Tấn Thọ : 
Bài viết của anh NguyễnVạn Bình phân tich khá kỹ. Tôi đồng thuận với những lý luận của anh.
Hy vọng tôi có thì giờ để chia xẻ thêm. Thân kính
13. Nguyễn Vân: Cám ơn anh Bình đã thay thế chúng tôi nói với những người ngăn cản cờ Vàng.

14. Ông Lâm Hữu Lộc ở Úc Châu: Tôi rất đồng ý bài viết của anh. Cám ơn anh Bình đã bỏ công sức để sưu tầm những tài liệu để viết nên bài viết giá trị nầy.
15.
SVSQ Le Nguyen 73F:

Bài viết nầy của Nguyễn Văn Bình rất hay và đúng. Việt Dũng rất xứng đáng được phủ lá quốc kỳ VNCH. Những ai cho rằng Việt Dũng không phải là quân nhân, không hy sinh chiến trường nên không được phủ cờ vàng trên nắp quan tài là một quan niệm sai lầm và tàn lụi.
Vì sao tôi dám khẳng định quan điểm trên là tàn lụi? Thử hỏi hiện nay người lính VNCH trẻ tuổi nhất là mấy tuổi? Có thể nói đó là lớp người của chúng ta, những người lính cuối cùng của VNCH còn chưa ra trường. Chúng ta năm nay cũng bắt đầu 60 tuổi, vài chục năm nữa chúng ta sẽ vĩnh viễn ra đi, như vậy trên quan tài của thế hệ sau nầy, hậu duệ của VNCH dù có công với quốc gia dân tộc, dù đã cống hiến cả đời mình cho tổ quốc VN cũng không đuợc phủ quốc kỳ và mãi mãi lá quốc kỳ sẽ không còn phủ trên chiếc quan tài nào của người VN vị quốc vong thân nữa, sau khi người lính trẻ VNCH cuối cùng nằm xuống. Như vậy có phải là tư tưởng tàn lụi không?
16. Van Nguyen SQ Sư Đoàn 9 BB
Tôi là một sĩ quan QLVNCH, tôi rất đồng ý với bài viết của tác giả Nguyễn Vạn Bình, vì tôi cũng tham dự tang lễ của anh Việt Dũng. Tôi rất tiếc trên quan tài của Anh không có được lá cờ mà anh đã suốt đời hy sinh và phục vụ, đến nổi bọn CS phải lên án tử hình Anh. Thiết nghĩ mọi người chúng ta phải nghĩ lại để đừng mắc mưu bọn Cộng Sản. Chân thành cám ơn.
17. Nguyễn Thế Viên: Xin vắn tắt vài ý thô thiển:
- Cuộc chiến đấu bảo vệ tổ quốc là cuả toàn dân, không phải chỉ có quân nhân. Bên cạnh các quân nhân hy sinh vì tổ quốc cũng đã có biết bao sự hy sinh cuả thường dân, nhân dân tự vệ, công chức, cán bộ, viên chức xã ấp.....
- Công cuộc chiến đấu cho tổ quốc của người Việt trong và ngoài nước vẫn còn tiếp tục. Đã, đang và có nhiều người là chiến sĩ trong cuộc chiến đấu này. VIỆT DŨNG là một trong các vị đó.
- VIỆT DŨNG xứng đáng hơn nhiều kẻ mà hiện nay vấn đề công và tội đối với tổ quốc còn đang là vấn đề tranh cãi (Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ,...) thế mà họ đã được bộ hạ trang trọng phủ cờ với lễ nghi quân cách!!! Tôi tự hỏi phải chăng lá Quốc Kỳ chúng ta đã bị bọn họ làm cho hoen ố?
- Tôi di chúc cho thân nhân: Khi tôi chết đi xin được mang theo lá quốc kỳ VNCH (gia đình tự làm, không có lễ nghi long trọng, không nhờ bất cứ một tổ chức nào), không phải vì tôi có công gì với tổ quốc mà đơn giản: chỉ vì tôi yêu quý lá cờ và tổ quốc VN.
18. Tô Ngọc - SacramentoHoàn toàn đồng ý với đồng nghiệp Nguyễn Vạn Bình về việc phủ cờ VNCH trên quan tài những chiến sĩ chống CS trên cả hai mặt trận văn hóa và quân sự.

19. Silvy Nguyễn: Cháu hoàn toàn ủng hộ 100% ý kiến của bác. Bất cứ những người Việt Nam nào đã hy sinh xương máu, đã dấn thân cho công cuộc chống độc tài CS Việt Nam là được vinh danh phủ lá cờ vàng tổ quốc.
20. Ô.Nguyễn Văn Quang - Úc Châu:
Một ý kiến chánh đáng và hợp lý.

21. Gs Nguyễn Chính Kết:
Tôi hòan tòan đồng ý nội dung bài viết của anh Bình. Tôi nghĩ đây là một bài biện minh hùng hồn  về việc phủ cờ VNCH cho ca nhạc sĩ đấu tranh Việt Dzũng.

22. Hòang Phượng - Úc Châu
: Lịch sử đã sang trang! Chúng ta muốn bảo vệ lá cờ chính nghĩa Quốc Gia được trường tổn!. Xin nhường lại cho thế hệ nối tiếp đương hiện hành xử!!!.
23. ChuDuong:
thua VC là tại những chuyện nho nhỏ như vậy....nhiều thứ nhỏ + lại thành to.