Welcome to LuatKhoaSanJose Blog

Liên lạc, gởi bài tham gia, góp ý... xin Email đến: hoingoluatkhoa@yahoo.com

3/24/2013

NGƯỜI VIỆT NÓI TIẾNG ANH


Người Việt Nói Tiếng Anh
Nguyễn Tài Ngọc
_______________________________________________



Tiếng Pháp, tuy không độc vận như tiếng Việt, nhưng dễ phát âm vì thấy sao nói vậy. Trong khi tiếng Anh thì cùng một chữ nhưng lại phát ngôn ba, bốn nẻo khác nhau, chẳng biết đường nào lần. Cùng một chữ a, trong chữ apple thì đọc là áp-pồ, nhưng trong chữ gate thì đọc là ghết (ơ), trong chữ national thì lại đọc là na-shô-nôl, và trong chữ bare thì lại đọc là ber. Đã thế, mẫu tự cuối của một chữ phải nói ra hơi gió, không thì người Mỹ không hiểu.
Người Việt chúng ta đại đa số khi nói tiếng Anh ai cũng nuốt âm gió. Thí dụ như chữ good, đọc đúng là gúđ (ơ) với vần cuối đơ uốn lưỡi trong miệng, thì người mình chỉ nói gút, làm người Mỹ nghe muốn điên cả đầu.

Hầu hết chúng ta nếu sống ở Việt Nam từ bé đến lớn chừng 16, 17 tuổi rồi sang Mỹ ở thì mặc dù nói tiếng Anh trẹo quai hàm cho đến 50 năm sau cũng chẳng bao giờ phát âm đúng như người Mỹ .

Cộng với việc uốn lưỡi trẹo quai hàm, nếu mình đánh dấu nhấn sai chỗ, người Mỹ nghe sẽ không hiểu.  Ngày xưa khi mới sang là dân tỵ nạn, tôi đến tiểu bang Pensylvania. Khi vào học trung học ở California, bạn Mỹ trong lớp hỏi tôi trước đó ở đâu, tôi trả lời là ở Pen-sôl-vê-Ní-a. Họ lắc đầu không hiểu chỉ vì tôi đọc nhấn mạnh sai ở vần « Ní ».  Vần nhấn đúng là ở chữ « Vế »: Pen-sôl-Vế-ni-a .
Tôi sang Mỹ từ năm 17 tuổi, bây giờ phát âm tiếng Anh vẫn còn dở ẹc. Có ở thêm chục năm nữa thì vẫn là anh Mít nói tiếng Mỹ .  Ấy là tôi không phải là người thất học vì ngày xưa từ bé bố tôi đã dậy tôi tiếng Pháp ở nhà. Vào trung học lớp 6 tôi chọn sinh ngữ chính Pháp văn. Đến năm lớp 9 thì như bao học sinh khác, tôi phải học thêm tiếng Anh là sinh ngữ phụ thứ hai. Tôi nói vòng vo tam quốc như thế để nhấn mạnh một điểm là tôi không đến nỗi ngu lắm khi học ngoại ngữ, thế mà sau 37 năm sinh sống ở Hoa Kỳ, tiếng Anh của tôi vẫn còn bập bẹ như chị bán bar trong xóm Bàn Cờ của tôi ngày xưa.
Có trình độ học vấn mà tôi còn thấy chới với, do đó hầu hết người Việt Nam sang Mỹ khi đã trưởng thành, nhất là những người ít học hay vào lứa tuổi 30, 40, thì không tài nào nói tiếng Anh được chuẩn. Không đọc được tiếng Anh nên họ phát âm chữ Mỹ theo tiếng Việt nhiều khi vô tình nghe rất buồn cười .

Khi con tôi còn nhỏ, chúng tôi thuê một bà Việt Nam săn sóc vào ban ngày khi chúng tôi đi làm. Dĩ nhiên là bà ta hoàn toàn không nói tiếng Anh. Nếu nghe bà ta phát âm tên con đường Kuehner (Kiu-nơr) gần nhà tôi thì bảo đảm người Mỹ sẽ há hốc kinh ngạc: đường Cu Nó. Đường Cu Nó ở phía Tây thành phố. Phía Đông thành phố nơi bà ta ở có một con đường tên Culver ( Kôn-vơr ) thì bà ta biến nó thành đường Cu Dơ . Thành ra bà ta ở đường Cu Dơ, nhưng mỗi sáng đi làm đến nhà tôi ở gần đường Cu Nó .

Con đường chính yếu gần nhà tôi là Yosemite (Dzồ-sé-mi-ti) thì bà ta đọc là Dô Xe Mít, thành phố kế bên Burbank ( bơr-beenk) thì bà ta đọc là Bấp Bênh. Đi trên đường Dô Xe Mít (Yosemite) gập ghềnh nên nó kế bên thành phố Bấp Bênh (Burbank) là phải lắm !

Những cặp vợ chồng Việt trẻ sinh con ở Hoa Kỳ phần lớn đặt tên tiếng Mỹ cho con vì chúng nó xem như là dân Mỹ , chẳng còn liên hệ gì đến Việt Nam. Bố mẹ có thể gọi được tên con , nhưng đối với ông bà Nội/Ngoại, gọi cháu mình với tên Mỹ là cả một cực hình .


Hơn chục năm trước tôi có quen một anh bạn. Khi vợ sinh đứa con trai đầu lòng, anh ta đặt tên con là Kirt (Kơrt). Vài năm sau tôi đến ăn sinh nhật, gặp bà Ngoại cháu bé thì bà ấy nói với tôi :

- Cái thằng Liêm thiệt hết sức nói. Tiếng Dziệt Nam mình có biết bao nhiêu là tên, nó hổng đặt tên con nó tiếng Dziệt để tui dễ gọi, mà nó lại đặt tên tiếng Mỹ , tui giận hết sức .
- Tiếng Mỹ với tiếng Việt cũng như vậy thôi, có gì đâu mà bác giận? Tôi hỏi và nói tiếp: Mình ở Mỹ thì nên đặt tên con nít tiếng Mỹ, chứ nếu không mai sau nó vào trường học, bạn bè không gọi được tên tiếng Việt thì tội cho nó .
- Trời ơi, tội cho nó nhưng ai tội cho tui ? Nó đặt tên con tiếng Mỹ thì làm sao tui kêu ? Mà có đặt tên Mỹ thì cũng kiếm cái tên gì cho tui gọi được . Đằng này nó đặt tên thằng cháu tui là cái gì ... «Cứt », « Cứt ». Ngày nào tui cũng gọi thằng cháu tui tên « Cứt », « Cứt », nghe kỳ quá ! 
Đứa bé tên là Kirt ( Kơrt ), bà ta đọc không được tên cháu của mình nên gọi nó là « Cứt » !


Thời đại đặt tên con là « Cái Tĩn » hay « Thằng Tũn » đã xa xưa lắm rồi. Bây giờ thì bố mẹ nào cũng tìm tên thật đẹp để đặt cho con. Michelle ( mi-sheo ) hay Sally ( sa-ly ), tên con gái ở Mỹ nghe thật hay nhưng nhiều ông bà nội/ngoại không phát âm được nên đổi tên cháu Michelle ra ... « Mì xào », Sally gọi là « Xá-lị » .


Một cô bạn gái nói cho tôi biết có một anh bạn - vợ sinh con trai - đặt tên là Christopher. Người nào cùng lứa tuổi tôi có thể nhớ trước 1975 có phim « Tình thù rực nắng », phim Mỹ nhưng không hiểu sao ở Việt Nam tựa đề phim lại là tiếng Pháp « Meutre au Soleil » ( tựa tiếng Mỹ là « Summertime Killer » ). Sở dĩ tôi còn nhớ vanh vách phim này vì hai tài tử chính: cô đào Olivia Hussey và anh chàng Christoper Mitchum đều đẹp. Tôi còn nhớ rõ Christopher Mitchum với bộ tóc mầu vàng, trông rất lạ vì tóc Á Đông của chúng ta mầu đen. Anh chàng này tóc vàng, da trắng, người Âu Mỹ trông thấy đã đẹp, tên anh ta Christopher nghe cũng đẹp nữa . Ấy thế mà bà nội Việt Nam ở Mỹ vì không nói được chữ Christopher ( Khris-tô-phơr ) tuyệt đẹp tên của cháu mình nên gọi nó là ... « Tô Phở ! » Anh này có một cậu em trai, cũng lấy vợ, và cũng sinh con trai. Hai vợ chồng người em đặt tên con là Tommy ( tom-mi ). Tên này thì quá dễ để cho ông bà gọi cháu, ấy thế mà bà cũng gọi trại ra theo âm Việt Nam: « Tô Mì ». Hai đứa cháu, một đứa là « Tô Phở » , một đứa là « Tô Mì », bây giờ nó trở thành tên quá dễ để cho bà nội gọi cháu .


Tên đường sá ở Mỹ thì những người Việt tha hồ gọi theo tiếng của mình, chẳng quan tâm đến việc người Mỹ có hiểu hay không. Đây là một vài thí dụ tên đường sá, thành phố ở Mỹ, chữ trong ngoặc là phát âm đúng theo tiếng Mỹ, và chữ kế bên cạnh là người mình đổi sang tiếng Việt để đọc:

- Magnolia ( mặec-noó-li-a ): Mặt ngó lia
- Cullen ( kơ-lân ): Cù lần
- McFadden ( mặec-pha-đân ): Mất phải đền
- McLaughlin ( mặec-láph-lân ): Mắt láo liên
- Brookhurst ( brúk-hơrst ): Bốc hốt
- McKee ( mặec-ki ): Mặc kệ
- Tully ( tu-li ): Tú lỳ
- Bascom ( bas -com ): Bát cơm
- Saratoga ( sa-ra-tô-ga ): Xỏ lá to gan
- Piedmont ( píd-mont ): Bịt mông

Sau đây là một người Việt nói một câu dùng tiếng Mỹ trà trộn thêm vào :
- Ông đi tới bảng tốp (stop), quẹo phải thì thấy đất to (drug store -drấg-stor: nhà thuốc Tây ) mua cho tôi hộp ếch rình (aspirin), nghe nói ếch rình là thần dược còn chữa cô rồ (cholesterol) nữa !

Đây là một câu chuyện cũng về người Việt đọc tiếng Anh, lưu truyền trên Internet, tôi không biết ai là tác giả, xin chép lại nguyên văn:
« Tui xin kể một chuyện vui có thiệt 100 % , xảy ra cho chính tui : cách đây vài tháng , một người bạn nhờ tui ra phi trường đón giùm một cô ca sĩ rất rất ư là nổi tiếng bên VN ( xin cho phép tui tạm giấu tên cô ca sĩ đó ). Nàng là thần tượng của giới trẻ bên đó và cũng như bên đây. Nàng rất ư là dễ thương và very cute ! và thông minh luôn . Nàng sang đây hát show theo lời mời của nhóm bạn của tui. Anyway , trên xe , nàng hỏi tui là nàng có thể xài thẻ tín dụng bên đây được không ? Tui hỏi lại là thẻ loại gì ? Của nhà băng nào ? Thì nàng nhỏ nhẹ bảo là thẻ của nàng là thẻ « Con mẹ xin ăn » ! Và cứ thế, suốt cả giờ , nàng huyên thuyên kể về cái thẻ « Con mẹ xin ăn » của nàng có rất nhiều tiền trong đó, nàng có thể dùng nó bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào trên thế giới .

Tui không dám hỏi. Cũng không dám ngắt lời nàng để hỏi. Trong lòng cứ ấm ức và thắc mắc. Ngộ thiệt đó nha ! Cớ sao nhà băng bên Việt Nam lại lấy một cái tên nghe oái oăm thiệt. Tại sao lại đi lấy tên nhà băng là « Con mẹ xin ăn » nhỉ ? Thiếu gì tên đẹp mà sao hổng lấy. Mà lạ, nàng bảo là cái « Con mẹ xin ăn » băng này là lớn lắm đó nha ... Em được họ cho em muốn xài bao nhiêu cũng được cả. Vì họ biết em có dư khả năng trả cho họ hàng tháng ! ». Chở nàng đến khách sạn, tui ngần ngừ rồi năn nỉ : « Em cho anh xem thử cái thẻ ... của em được không ? » .
Mèng đét ui, té ra nó là cái thẻ Commercial Bank ! Tui phá ra cười khom cả cái lưng còm ốm yếu cúa tui. Mà tất nhiên là hổng dám giải thích cho nàng hiểu tại sao mình cười. Hi hi hi. Suốt đời chắc hông bao giờ quên được cái kỷ niệm đó, kỷ niệm mà tui hông bao giờ dám kể lại cho nàng nghe cả !
(Ghi chú: Chữ « Commercial » nếu phát âm theo tiếng Anh thì không nghe giống « Con mẹ xin ăn » nhưng nếu phát âm theo tiếng Pháp hoặc theo lối VN thì đúng là« Con mẹ xin ăn » ) .

Dùng tiếng Anh sai cũng tai hại không kém. Một chị bạn kể cho tôi nghe chị có một bà láng giềng người Việt Nam. Một buổi sáng chục năm trước bà ta ra xe thì gặp ông láng giềng Mỹ. Khi ông ấy hỏi:

«Bà đi đâu thế?», thì bà ta trả lời: « Sáng nay tôi đi tìm mua một cái condom ». Ý bà ta nói là muốn mua một cái condo (con-đô, không có m), chữ viết tắt của chữ condominium, có nghĩa tương tự như chữ apartment, nhưng bà ta lại nói nhầm là condom (con-đâm). Condom là bao cao su cho đàn ông dùng để ngừa thai !

Câu chuyện sau đây cũng là người Việt nói tiếng Mỹ .

Có một anh Việt Nam ngày xưa ở dưới Rạch Giá, sang đây làm nghề thợ ráp ở hãng tôi. Cũng giống như bao nhiêu người Việt mê nhạc Việt Nam, hát karaôkê và tổ chức nhảy đầm ở nhà, anh ta rất rành rẽ những điệu nhạc như Valse, Cha-Cha-Cha, Tango, Bolero, Rumba ... Một hôm anh ta xuống Santa Ana vào một tiệm bánh để mua bánh paté chaud .
Rất tự tin, anh ta ung dung nói với cô bán hàng :
- Cô bán cho tui ba cái bánh « ba-sô-đốp » .
Cô bán hàng ngẩn tò te nhìn vì không hiểu anh ta muốn gì, mà anh ta cũng không biết tại sao cô ta nhìn mình: Thay vì nói muốn mua bánh paté chaud, anh ta nói muốn mua pasodoble, một loại điệu nhẩy !
Đọc đến đây quý vị chắc sẽ có vài nụ cười và nói với tôi
«Thank you» đã viết bài này. Tôi định trả lời «Không có chi» bằng tiếng Anh cho quý vị: «You are welcome»; nhưng thay vì phát âm đúng như người Mỹ nói: « You Arr Gweo Kâm » , tôi bắt chước một bà Việt Nam lớn tuổi ở tiểu bang Mả-Cha-Chú-Chệt (Massachusetts –Más-sa-chú-sệt) nói câu «You are welcome» với giọng An Nam Mít đặc sệt :
- Giò heo hầm!


Nguồn Nguyễn Tài Ngọc

3/12/2013

ĐÃ ĐẾN LÚC



Bài viết của một người Việt Nam tên Tuấn, 
nguyên là cựu sinh viên Luật Khoa Sàigòn. Viết nhân đọc bản Nhận Định và Góp Ý của Hội Đồng Giám Mục VN về Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992 của CSVN - Ngày 1 tháng 3, năm 2013

 ĐÃ ĐẾN LÚC


Người Công Giáo VN nói riêng, người VN trong cũng như ngoài nước nói chung, đã vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa vô cùng phấn kích khi đón nhận bản “Nhận Định và Góp Ý - Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp 1992” của Hội Đồng Giám Mục VN (HĐGMVN).
Đã từ lâu người ta mong đợi tiếng nói trực diện, can đảm của HĐGM đối với nhà cầm quyền CS. Vẫn biết tiếng nói trung thực của các ngài, dù có là đại diện chính thức cho hơn bảy triệu người dân trong nước, cũng có thể chưa đủ sức thay đổi ngay được một chế độ độc tài chuyên chính, nhưng bản NĐ&GY tự nó đã đóng mốc lịch sử, đã là tiếng chuông cảnh tỉnh của hiện tại, niềm khao khát hướng về tương lai. Hiện tại đang chuyển mình, tương lai đã ló dạng.

Mạnh dạn vạch ra điểm mâu thuẩn và bất hợp lý của bản dự thảo hiến pháp:


Trước khi bản “Nhận Định và Góp Ý” của HĐGMVN được đưa ra vào ngày đầu tháng ba, ngày 19 tháng 1, 2013 một “Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” của “nhóm 72” nhà trí thức, nhân sỹ và lãnh đạo tôn giáo nổi tiếng cũng đã được công bố trên báo điện tử Bauxite VN.  Lập trường của nhóm 72 gồm hai điểm chính:

1) Chống lại việc tiếp tục duy trì quyền cai trị độc tôn, độc tài cho đảng CSVN (điều 4),
2) Yêu cầu bỏ quy định lực lượng vũ trang (quân đội) thay vì phải trung thành với tổ quốc và nhân dân VN đã buộc phải trung thành với đảng Cộng sản (điều 70).
Hàng ngàn người thuộc mọi tầng lớp xã hội đã ký tên ủng hộ Nhóm 72 (trong đó có Đức TGM Ngô Quang Kiệt, và các Đức GM Nguyễn Thái Hợp, Nguyễn Chí Linh).

Ngày 28 tháng 2, 2013 một bản “Tuyên bố của các Công dân tự do” gồm 5 điểm ra đời, cũng bác bỏ “Điều 4 trong Hiến pháp”; “ủng hộ đa nguyên, đa đảng”, và “ủng hộ phi chính trị hóa quân đội”. Nhóm chủ xướng, phần lớn là những nhà báo tự do, gồm có các Bloggers nổi tiếng như: Nguyễn Hòang Vi, Phạm Thanh Nghiêm, Mẹ Nấm, v v... Bản “Tuyên bố” đã được trên năm ngàn người ủng hộ, trong đó có các tên tuổi lớn như Tiến sỹ Hà Sĩ Phu; Bác sỹ Nguyễn Đan Quế; LM Đinh Hữu Thọai; Nhà văn, nhạc sỹ Tô Hải; Trần Khuê; Nhà thơ Bùi Chát, Đỗ Trung Quân; Nhà báo Lưu Trọng Văn; v.v…
Nhưng nếu những “Kiến nghị”, “Tuyên bố” trên đã được coi như những giông tố thổi vào chế độ độc tài đảng trị, bản “Nhận Định và Góp Ý” của HĐGMVN phải được so sánh như một cơn bão cấp năm, vì đây là tiếng nói chính thức, thống nhất của trên 7 triệu người CG tại VN. Những lời góp ý mạnh dạn, thẳng thắn của HĐGMVN được đưa ra giữa lúc chủ nghĩa Max-Lenin trên toàn thế giới đang trong thời kỳ giãy chết, ngày càng tàn lụi, nếu không nói là đã đi vào giai đoạn “quá độ” (của lạc hậu).

HĐGMVN, với giọng văn mạch lạc trong sáng, nêu rõ điều “mâu thuẫn và bất hợp lý” (1) của bản dự thảo Hiến Pháp: Trong khi tuyên bố công nhận những quyền căn bản của con người, (như đã được ghi trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền - 1948): Quyền tự do tín ngưỡng (điều 25), quyền tự do ngôn luận (điều 26), quyền sáng tạo văn học, nghệ thuật (điều 43), nhưng trong điều 4 của bản dự thảo lại ghi rõ: Đảng cầm quyền là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, lấy chủ nghiã Mác-Lênin và tư tưởng HCM làm nền tảng tư tưởng!(1). Vẫn một luận điệu vừa mơ hồ vừa ngụy biện như trong Hiến pháp 1992, bản dự thảo vẫn chủ trương: “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”.

Bất cứ ai cũng thấy ngay rằng: Những quyền tự do căn bản của con người, được bản dự thảo nói đến và tuyên bố tôn trọng, cũng chẵng khác gì quyền tự do của những chú chim được nhốt kỹ trong lồng. Chim được tự do bay nhảy, ca hót tự do . . trong lồng sắt Cộng sản. Cũng giống như những vua chúa của thời phong kiến, đảng Cộng sản đã đứng trên tất cả, không hề có việc phân công minh bạch gìữa ba ngành: Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp. Đảng lập nên chính sách, đảng theo dõi việc thi hành chính sách, và lại cũng “đảng ta” đứng sau xét xử. HĐGMVN đã không úp mở khi cho rằng: Chính sự thiếu độc lập của ba ngành đã “dẫn đến tình trạng lạm quyền và lộng quyền, gây những bất công, suy thoái về nhiều mặt: kinh tế, xã hội, đạo đức . .”  (1). Việt Nam , dù ai có yêu nước thương nòi đến đâu, dù có kính nhớ tổ tiên cách mấy, cũng phải công nhận một sự thật đau lòng: VN đang càng ngày càng tụt hậu. Vị trí VN trên trường quốc tế ngày càng xuống dốc.

Can đảm đề nghị thay thế chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh:

Để xóa bỏ mâu thuẫn và bất hợp lý, để dân Việt còn giữ được bản sắc dân tộc, HĐGMVN đã mạnh dạn đề nghị: “Lấy truyền thống dân tộc làm nền tảng tư tưởng cho việc tổ chức và điều hành xã hội VN.”(1). Điều “Nhận Định và Góp Ý” này đã khiến người ta liên tưởng đến những bản “Điều Trần” lỗi lạc của cụ Nguyễn Trường Tộ gởi cho triều đình Huế, thời vua Tự Đức - thế kỷ 19. Với cách nhìn sâu sắc, hợp tình hợp lý, thấm tình quê hương, các GM đã đề nghị: “Nếu cần một nền tảng, chúng tôi thiết nghĩ đó phải là truyền thống văn hóa phong phú của dân tộc Việt Nam, chứ không phải một ý thức hệ nào khác. Truyền thống văn hóa ấy đã được hình thành trải qua nhiều thế kỷ, giúp dân tộc Việt Nam xây dựng và phát triển đất nước, kiến tạo lối sống đầy tính nhân văn . . .”(1).

Truyền thống văn hóa tốt đẹp, phong phú đó của dân tộc Việt Nam đã bị đảng phá cho tan hoang, ngay từ những ngày đầu đảng lên nắm quyền tại miền Bắc. Với áp lực của Liên Xô (2) và theo chỉ đạo của cố vấn Tầu, đảng đã phát động phong trào “Cải Cách Ruộng Đất”. Với chỉ tiêu đặt ra theo yêu cầu của các đồng chí phương Bắc, mỗi xã phải kiếm cho bằng được 5% địa chủ, cường hào để triệt hạ qua đấu tố. Muốn đạt chỉ tiêu và lập thành tích, những “đội cải cách” vừa dụ dổ vừa ép buộc mọi người đứng lên đấu tố lẩn nhau, dưới những phương châm “giết lầm hơn bỏ sót”,  “thà chết 10 người oan còn hơn để sót một địch” (3). Xã hội đã không còn là xã hội loài người khi mọi luân thường đạo lý bị đảo lộn: Con tố cha, vợ tố chồng, . . Con người đã biến thành những sinh vật khát máu, giữa những tiếng tru nghe đến rợn người: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghĩ/ Cho ruộng đồng mau tốt, thuế mau xong/ Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng/ Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin…bất diệt” (4). Hay “Anh em ơi! quyết chung lòng/ Đấu tranh tiêu diệt tàn hung tư thù/ Địa hào đối lập ra tro/ Lưng chừng, phản động đến giờ tan xương/ Thắp đuốc cho sáng khắp đường/ Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay/ Lôi cổ bọn nó ra đây/ Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi”(5).

Đảng CS VN đã công khai nhận sai lầm trong việc thi hành “Cải Cách Ruộng Đất” (1953-1956). Đây là cơ hội để đảng chuộc lại phần nào lỗi lầm: hãy trả lại truyền thống văn hoá dân tộc cho người Việt, như đề nghị của HĐGMVN.

Hội Nghị Diên Hồng II:

Bản NĐ&GY của HĐGMVN tuy rất cần thiết nhưng chưa đủ để thay đổi một chế độ. Viêt Nam muốn thoát ra ngoài cảnh độc tôn, độc đảng, muốn giữ lấy truyền thống văn hóa dân tộc làm cội nguồn, cần phải có sự hỗ trợ tích cực của ít nhất ba thành phần:


1) Các tôn giáo bạn, nhất là Phật giáo (tôn giáo chiếm đa số tại VN). Tín đồ của các tôn giáo bạn cùng chịu một cảnh oái ương giống hệt Công giáo: một mặt được hứa có tự do tín ngưỡng, tôn giáo (điều 25), mặt khác buộc phải lấy chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng chỉ đạo. Chuyện đó không thể xẫy ra được, vì “phải hiểu thế nào và làm sao thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, bởi lẽ chủ nghiã Mác-Lênin tự thân là chủ nghiã vô thần.” (1).  
2)   Các nhân sĩ trong và ngoài nước, các đảng viên và cựu đảng viên CS, các viên chức trong bộ máy chính quyền. Lịch sử đã không thể tạo nên được một huyền thoại đầy thú vị vào cuối thế kỷ 20 (6), nếu trong hàng ngũ lãnh đạo đảng CS không có những thành phần phản hồi, đặt quyền lợi quốc gia trước quyền lợi đảng. Riêng tại Liên Bang Sô Viết, nếu không có những nhân vật “cởi mở” như Mikhail Gorbachev, “tinh thần quốc gia” như Boris Yeltsin, cái nôi của CS quốc tế tuy rồi cũng sụp đổ nhưng chắc sẽ kéo dài khá lâu.
3)  Giới trẻ: Thành phần hăng say, luôn hướng tới Chân-Thiện-Mỹ. Tuổi trẻ VN đang bị bưng bít, họ không mấy thông thạo những gì đang xẩy ra trên chính quê hương họ. Thí dụ điển hình: Phần lớn thanh niên trong lứa tuổi còn cắp sách không biết gì đến vụ “Đánh Tư Sản” tháng 3/1978 tại miền Nam, họ không biết rằng chỉ trong một ngày nhà cầm quyền CS đã niêm phong, tịch thu gần 35 ngàn doanh nghiệp lớn nhỏ. Trong khoảng khắc toàn bộ lớp người ưu tú trong kinh tế miền Nam bị loại và lảnh án “kinh tế mới”. Những biến cố gần đây họ còn chưa biết, nói gì đến những vụ như “Cải Cách Ruộng Đất” đã xẩy ra 60 năm trước. Tuổi trẻ VN -nói chung- còn thờ ơ với chính trị vì bị ru ngủ bởi luận điệu: “Việc nhà nước, để Nhà nước lo”. Chắc chắn với những phương tiện truyền thông tân tiến, nhà cầm quyền không thể che dấu sự thật được mãi. Một khi giới trẻ nhập cuộc, mẹ VN sẽ trở mình đứng dậy.

Ba thành phần trên sẽ là nòng cốt trong giai đoạn đầu, nhưng rồi toàn dân VN sẽ thức tỉnh. Trong lịch sử thế giới ít có dân tộc nào được như dân tộc ta. Ngay từ thế kỷ thứ mười ba, người Việt Nam đã tổ chức được một cuộc trưng cầu dân ý, vừa dân chủ vừa phổ quát như Hội Nghị Diên Hồng lần thứ I (dưới triều hai vua Trần Thánh Tông và Trần Nhân Tông – 1284). Lịch sử chắc chắn sẽ tái diển, chúng ta đang cùng chờ đợi Hội Nghị Diên Hồng lần Thứ II. HNDH trong thế kỷ 21 này không chỉ bao gồm những người Việt trong nước mà còn gồm cả hơn 3 triệu người Việt tại hải ngoại.

Một người Việt Nam tên Tuấn

Chú thích:
(1) Trích từ bản “Nhận Định Và Góp Ý - Dự Thảo Sửa Đổi Hiến Pháp Năm 1992” của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam ngày 1 tháng 3, 2013
(2) Trong bản Tuyên Ngôn của đảng Cộng Sản (Manifesto), Karl Marx đã tuyên bố: "cách mạng ruộng đất là điều kiện để giải phóng dân tộc.
(3) Qua Những Sai Lầm Trong Cải Cách Ruộng Đất, Xây Dựng Quan Điểm Lãnh Đạo, LS Nguyễn Mạnh Tường, diễn văn đọc trước Mặt Trận Tổ Quốc, ngày 30 tháng Mười 1956 tại Hà Nội.
(4) Tố Hữu - Trăm hoa đua nở trên đất Bắc- trang 37
(5) Xuân Diệu - Trăm hoa đua nở trên đất Bắc- trang 38
(6) " Poland communism took ten years in Hungary ten months, in East Germany ten weeks, and in Czechoslovakia ten days to disappear". The Russian Revolution of 1991 and The Dissolution of The USSR - Peter Rutland -Wesleyan University.

3/01/2013

MẢNH BẰNG LUẬT KHOA CỦA TÔI



Một đề tài, 4 nội dung được viết bởi 4 chị cựu Sinh Viên Luật Khoa Cần Thơ. Họ là 4 người bạn nối khố, gặp nhau, kết bạn với nhau dưới mái trường Luật Khoa Cần Thơ, thật đơn giản, thật tầm thường. Thời gian ấy 1970 tính đến nay - 2012 - tình bạn của họ đã có chiều dài 42 năm. Người đang định cư bên Úc Châu, kẻ đang định cư ở Hoa Kỳ, dù ở đâu, đi đâu, thì tình cảm bạn bè vẫn in sâu trong tâm khảm của 4 chị.

“If time could be rewinded.

If friends could be picked like flowers.
I will still pick YOU”


Kính mời click trên hình dưới đây: